Đôi lúc (chỉ là đôi lúc thôi) khi nhìn thấy con cái của lũ bạn vui đùa với nhau, vợ chồng bạn chăm sóc, lo lắng cho nhau nó cũng cảm thấy tủi thân chi lạ.
Em vẫn đợi anh về...
Thời gian này có nhiều chuyện dồn dập, nó ít nói, ít cười, nó xa cách với bạn bè, sức khỏe càng ngày càng giảm sút. Ai cũng nhận ra điều đó.
Thỉnh thoảng, người ta lại thấy trong mắt nó vương vấn những sợi buồn... Nhìn bạn bè và lại thấy tương lai. Đôi lúc nó cảm thấy tương lai của mình thật mịt mờ quá.
Nó muốn buông xuôi tất cả, sống lầm lũi và thành người khác thì đúng hơn.
Nó vẫn vậy, lầm lũi đến bệnh viện một mình tuần ba lần, lầm lũi đi và về và càng ít nói hơn nữa.
Nó quyết định biến mình thành con người khác, nó âm thầm chuẩn bị cho cái kế hoạch này. Giống như kiểu đi đến một miền đất mới để lập nghiệp vậy, nhưng… nó bơ vơ, lạc lõng.
Miền đất của nó là miền đất nhộn nhịp vui vẻ, miền đất mới này buồn quá. Nó cố gắng bám vào.
Nhưng mọi chuyện chẳng như nó nghĩ, miền đất mới này không hợp với nó. Nó bị thất bại thảm hại.
Nó đã gặp anh cái ngày đầu tiên ấy, anh có nụ cười thật hiền, gương mặt rất đàn ông. Giọng nói trầm ấm, dáng người cao cao.
Tuy là mới gặp lần đầu nhưng nó có cảm giác thân quen lắm. Tất cả những hình ảnh đó đã khắc đậm trong tâm trí nó từ hôm đó cho đến tận bây giờ.
Và kể từ cái ngày đầu tiên gặp gỡ đó, nó đã trở về con người của chính nó. Nó vui vẻ, hát cười đúng là nó, là con người thực sự của nó.
Những nỗi buồn, nỗi oan ức của nó, nó trút hết vào anh, anh đã nguyện làm thùng rác của nó rồi. Cám ơn "thùng rác" của nó.
Vẫn biết cuộc sống còn nhiều bon chen, xô bồ lắm trong nền kinh tế thị trường này, vậy mà anh vẫn cười. Nó biết rằng những vấn đề của tôi chẳng là gì so với anh cả. Anh ngồi yên lắng nghe rồi lặng lẽ cười.
Anh cười nụ cười đầy khoan dung với những ai đã làm tổn thương đến trái tim nhạy cảm của nó.
Nó biết nó phải đương đầu với rất nhiều thử thách trong cuộc sống, còn rất nhiều nữa, nhưng nó luôn tin tưởng nó sẽ vượt qua tất cả. Vì nó có anh.
Nó trở về mảnh đất yêu dấu của mình, nó không buồn nữa, nó vẫn sống cởi mở và thấy cuộc sống vẫn thật đáng yêu.
Nó hạnh phúc lắm, hạnh phúc lắm được nghe anh cười, được đọc những lời góp ý của bạn bè cho dù chưa được gặp mặt bao giờ.
Nó cười, nụ cười của nó vẫn vui như xưa, mặc dù có chút già dặn hơn.
Nụ cười giúp nó nhiều lắm, nó lại tìm thấy sự bình yên trong nụ cười của mình.
Nó luôn âm thầm cầu chúc cho tất cả mọi người đều có nụ cười để vượt qua mọi đau đớn về cả thể xác lẫn tâm hồn.
Cuộc sống tuyệt vời lắm nó vẫn chưa khám phá hết.
NGUYỄN HỒNG CÔNG
Bạn bè trên trang lucbat.com mà Nguyễn Hồng Công là một thành viên, trên blog của cô và cả mail bạn đọc TTO đã có những vần thơ, lời chia sẻ trước sự ra đi của cô gái đầy nghị lực này. TTO xin trích đăng:
..."Tôi quen biết Hồng Công thật tình cờ. Gần mười năm trước, khi phát hành tập thơ lục bát Học quên để nhớ, như nhiều bạn đọc khác Công đã viết thư cho tôi, gửi kèm trong thư 10.000 đồng và đề nghị được mua sách. Biết Công đang mang trọng bệnh nhưng yêu thơ, nên tôi đã gửi lại Công số tiền đó và ký tặng Học quên để nhớ nhưng Công không chịu. Chúng tôi nhanh chóng thân nhau bởi đều là đồng hương Bắc Giang, nhà chỉ cách nhau chừng vài cây số đường chim bay.
Một lần Công hỏi tôi: "Em rất muốn giúp đỡ bố mẹ, làm một việc gì đó nhưng sức khỏe không cho phép. Cứ sống mãi như thế này thì buồn và cuộc đời vô nghĩa lắm. Em có thể viết văn được không nhỉ"?.
Tại sao không! Tôi hoàn toàn ủng hộ Công. Bắt đầu là việc mang những cuốn sách đến phòng trọ cho Công đọc. Rồi hướng dẫn Công viết ra giấy tất cả những gì em muốn. Nghề viết cũng nhọc nhằn và vất vả lắm. Người bình thường không phải ai cũng làm được, huống chi lại là một người bệnh như Công.
Rồi cuối cùng, cuốn tự truyện Khát vọng sống để yêu đã ra mắt bạn đọc tháng 6-2007. Thành công vượt trên cả sự mong đợi bởi tác phẩm đã được báo giới và dư luận đặc biệt quan tâm, gây xúc động cho hàng vạn độc giả. Tôi đã chia vui với Công và tự coi đó như tác phẩm của chính mình.
Vào một ngày đẹp trời năm 2008, Công gửi cho tôi một email và hỏi: "Đó có phải là thơ không nhỉ? Liệu em có làm được thơ không?". Tôi thật sự bất ngờ: đó chính là thơ! Rất thơ nữa là khác! Và đó cũng là cơ sở để giữa năm 2009 này cuốn sách thứ hai của Nguyễn Hồng Công mang tên Ở trọ trần gian ra đời. Cả hai cuốn sách đó tôi đều dành tâm huyết để viết lời giới thiệu.
Như tôi từng viết: "Cả Khát vọng sống để yêu và Ở trọ trần gian đều đã làm được những điều vượt ra khỏi khuôn khổ những cuốn sách thông thường. Đó là mang lại niềm tin, nghị lực và tình yêu cuộc sống cho rất nhiều người khác khi đọc chúng. Hơn hai năm qua đã có hàng chục chương trình phát thanh, truyền hình, hàng trăm bài báo viết về Nguyễn Hồng Công. Đã có hàng ngàn blog, hàng trăm diễn đàn tuổi trẻ trích đăng tác phẩm, viết về Nguyễn Hồng Công và những cuốn sách của em.
Nhưng sang năm 2009 này Công đã nhận ra sức khỏe của mình bị giảm sút ghê gớm. Nhiều đêm không ngủ được. Nhiều ngày chỉ ngồi không mà cũng mệt. Công nói: "Trước khi đi xa em muốn làm một việc gì đó cho các em nhỏ ở quê nhà". Năm ngoái, Công đã vận động, bỏ tiền ra tổ chức Tết Trung thu cho hàng trăm em nhỏ.
Cuối tháng 7-2009, Công đề nghị tôi cùng về Lạng Giang để khảo sát việc tổ chức một thư viện nhỏ. Công nói sẽ nhờ bạn bè đi vận động, quyên góp sách báo, nhất định thư viện sẽ thành công. Chỉ còn phân vân là nên đặt thư viện đó ở nhà văn hóa hay ở trường phổ thông cơ sở của xã? Công còn nói cùng với việc này, nếu sức khỏe cho phép em sẽ thực hiện bản thảo cuốn sách thứ ba, viết về chân dung của rất nhiều số phận không may mắn mà mình quen biết...
Khoảng một tuần nay bạn bè không thấy nickname trên mạng Yahoo hongkong_tnt2000 sáng đèn với nụ cười đầy lạc quan của Công. Rất ít người biết Công đã được người nhà chuyển đến khoa cấp cứu Viện Nhiệt đới.
Buổi chiều hôm qua tôi và Thủy Hướng Dương đến thăm Công. Không ngờ đó lại là lần cuối cùng chúng tôi được gặp em. Phòng 201 chỉ có ba bệnh nhân nữ. Công nằm đó, trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng, mắt nhắm nghiền, không nói được và phải thở bằng máy. Bác sĩ cho biết em yếu tới mức không thể chạy thận lọc máu nhân tạo được nữa. Thỉnh thoảng lại hôn mê và có thể ra đi bất cứ lúc nào...
Và cái giờ phút định mệnh ấy là 7giờ 45phút sáng 15-9
Vẫn biết Nguyễn Hồng Công đã chuẩn bị cho chuyến đi xa của mình từ lâu. Nhưng sao người thân, bạn bè em nghe tin vẫn đột ngột và đau đớn làm vậy!
Dù chỉ sống trên cõi đời này chưa đầy 31 mùa thu, như là "ở trọ trần gian", nhưng giờ khi đã "về chốn xa xăm cuối trời" tôi tin Nguyễn Hồng Công vẫn đang mỉm cười bởi những gì em để lại cho đời như thế cũng là nhiều. Trong đám tang của em sẽ có rất nhiều hoa trắng. Đưa tiễn em không chỉ có người thân, bạn bè mà còn có rất nhiều bạn đọc gần xa...
Hà Nội, trưa 15-9-2009
ĐẶNG VƯƠNG HƯNG
NHỮNG COMMENTS
Em nhìn lại từng tấm ảnh của chị. Thương quá nụ cười sức sống vẫn còn đây. Mà người trọ đã đi rồi không thèm về nữa...Bình yên nhe chị, đau đớn đã không còn áp lực với chị nữa đâu, giờ chỉ là bình yên và hạnh phúc thật sự, khi chị đã về nhà.
(Canhlantrang)
Có lẽ bây giờ "bác" hoàn toàn thanh thản rồi nhỉ ? Chắc không còn đau đớn nữa, không những đêm dài mất ngủ, những lo toan, buồn phiền với những mánh khóe của cuộc đời. Bây giờ thì "bác" trên cao rồi, "bác" nhìn xuống đời, nhìn xuống những con người quanh "bác" mà "bác" biết người ta như thế nào. Dù bất cứ nơi đâu và ở đâu, hãy sống hạnh phúc và như mình mong muốn "bác" nhé ! Chúc mừng "bác"
Chúc mừng bác mà em lại chảy cả nước mắt ra đây này ! hì hì ...
Chỉ là kết thúc một chặng đường thôi "bác" nhỉ, và "bác", lại đang bước chân trên một con đường mới, sẽ hạnh phúc hơn.
Chào thân ái tới "bác" !
(ZaoLin)
HC ơi khi nào bắt đầu lại một cuộc sống mới chúc em sẽ được sống một cuộc đời trọn vẹn, đi hết con đường và khám phá hết mọi vẻ đẹp của cuộc sống. Em nhé.
(Nangbanmai)
* Đọc tin chị Công đã ra đi em thương chị quá. Em đã được đọc cuốn sách Khát vọng sống để yêu của chị, cảm nhận được sức sống mãnh liệt của chị. Em rất thích những đoạn chị viết về sở thích được mặc váy cưới chụp hình.. Chị hãy yên nghỉ chị nhé!
pham mai phuong
* Chị đang về nhà mình đấy, hạnh phúc hơn rất nhiều vì không còn "ở trọ trần gian" nữa. Mong rằng có ai đó đang hờ hững với cuộc sống này sẽ biết chị qua những trang báo, những việc chị đã làm để sống tốt đẹp hơn và trọn vẹn mỗi ngày.
Hoàng Trần Kim Anh
* Những con người như vậy, tôi xin ngả mũ kính chào và kính trọng cuộc sống của họ. Tôi không biết chị Hồng Công, nhưng nhìn mặt chị phúc hậu, chị sẽ mãi là những gì đẹp nhất tôi đã gặp. Cầu chúc chị ra đi được thanh thản, nếu có kiếp sau xin được làm bạn với chị.
Trần Đăng Khoa
* Nghe tiếng chuông điện thoại mà em vẫn bình thản nghe máy. Vì cuộc gọi đến từ số của người quen mà. Nhưng sao lời chào hỏi ngập ngừng, nghe lạ quá: Em ơi, anh vừa nhận được một tin mà từ sáng tới giờ cứ dằn vặt mãi! Chị Công mất rồi em à!
Tôi giật mình, nghẹn ngào trong nước mắt chỉ nói được câu bâng quơ: Sao vậy được. Nhưng sự thật là như vậy, chị ra đi thật rồi... Ừ, cũng phải, có lẽ thật vậy. Chị không còn muốn ở trọ nơi trần gian này nữa rồi chứ gì. Vài ngày trước em vẫn còn chat với chị mà, sao lại nhanh đến vậy, giận chị đi mà không tạm biệt em!
Vậy mà em vẫn có suy nghĩ lại được cùng chị làm một chuyến về Bắc Giang nữa cơ đấy. Mấy chị em mình lại cùng mệt nhoài ra với cái phóng sự của bọn em. Cứ bắt chị phải tung tăng hái hoa trong nắng trưa ngoài nghĩa trang nơi bố chị yên nghỉ hay chị lại phải đi đi lại lại đến mấy lần dưới mưa ở khu trường học xưa của chị. Biết chị vất vả lắm nhưng sao chị nhiệt tình vô cùng.
Sao những hình ảnh ấy lại sống lên trong em lúc này đến vậy?! Chắc bởi em cùng các bạn sẽ không còn có những khoảnh khắc đó bên chị nữa rồi. Ở nơi xa đó, chị nhớ dành một chút thời gian để ôn lại chút kỷ niệm nhỏ của chị em mình chị nhé! Em luôn nhớ về chị, người chị thân yêu!
Chu Thúy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét