.

.

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

TẢN MẠN NHỚ NHỮNG ĐIỀU QUÊN




"Có thể rồi anh sẽ lãng quên
Dù ngày mai nắng vẫn về qua ngõ...
Tình trao em mong manh như ngọn cỏ
Héo tàn rồi, vết úa vẫn hằn sâu..."





Nhớ và quên, ngẫm lại mà xem phải chăng nói cho cùng đó cũng là hai lẽ sinh tồn tuy hai mà một, hai mặt chủ yếu không thể tách rời của công cuộc làm người ở đời.
Không biết nhớ thì hẳn nhiên không thể là con người. song sống mà không biết quên, không có những lúc biết quên đi đến mức nẻ cả lỗ tai thì cũng chẳng thể nào sống nổi trên đơì.
Cả nhân gian biết mấy khổ đâu, quá ư phức tạp và nhiêu khê này. Cuộc đời này, phải chăng lắm lúc đáng quên biết bao nhiêu, quên phứt đi cho rảnh, cho rồi mà ngẫm cho cùng cũng đáng sống chả bao nhiêu để là nhớ lấy biết bấy nhiêu.



Sống làm người biết quên, biết nhớ.
Sống một đời để nhớ để quên
Biết là vậy sao vẫn quên điều nên nhớ
và nôn nao da diết nỗi nhớ cần quên/



Không thể tải ảnh lên.


Quên Và Nhớ

Phần còn lại của Quên là Nhớ
Và những điều không Nhớ là Quên
Sồng làm người biết Quên biết Nhớ
Sống một đời để Nhớ, để Quên
Biết là vậy sao vẫn Quên điều nên Nhớ???
Và nôn nao da diết nỗi Nhớ cần Quên
Muốn nhớ thêm phaei Quên những điều không nên nhớ
Muốn không buồn phải biết chọ lựa giữa Nhớ và Quên
Đời là thế Quên Quên, Nhớ Nhớ.
Tới vô cùng Nhớ Nhớ Quên Quên.
Đến khi nào hết Quên, hết Nhớ
Để lại đời nỗi Nhớ và Quên.



Không thể tải ảnh lên.




Em chông chênh giữa hai miền Sáng - Tối. Nhớ và Quên nhức nhối mỗi đêm về. Bao người đi qua, để lại những cơn mê...Tay chới với, lời thề nào sau cuối?

Em từng tiếc thương một thời đắm đuối. Rồi cũng ngỡ ngàng, chỉ là hạt muối giữa đại dương. Hãy nói với em, đâu là mộng bình thường? Để tỉnh giấc, vẫn nghe lòng hạnh phúc?

Mùa thu xưa lối về vàng hoa Cúc. Rồi cũng tàn sau cơn gió mùa sang. Có lẽ nào thu đã sang ngang. Và hoa Cúc vẫn úa tàn như ngày cũ?

Nhớ và Quên, chẳng vỗ đầy giấc ngủ. Nên mảnh trăng gầy cứ khát một liềm trăng. Người nói với lòng bằng muôn nỗi ăn năn. Sẽ trân trọng cho lời yêu lần sau cuối...

Nhớ và Quên, có bao giờ tàn lụi ? Khi Ngân Hà vẫn hát khúc chia xa. Chuyện Chức Ngưu sao mãi vẫn chưa già. Em thổn thức trông hoài cầu Ô Thước...

Nhớ và Quên, như bao điều Mất - Được. Trăn trở bao lần muôn nỗi Riêng - Chung. Người sống cùng em trong sâu thẳm tận cùng. Gần nhau lắm, nhưng xa tầm tay với...!

Nhớ và Quên, như mưa miền nhiệt đới. Tháng 6 dầm dề, tháng 7 những mùa ngâu. Em sợ rồi sau bao chuyện bể dâu. Ta lạc lối, hỏi "đâu người tri kỷ"?

Nhớ và Quên, đắm chìm trong mộng mị. Người khẽ đi - về nơi hạnh phúc mong manh. Em cứ trông về một khoảng trời xanh. Để Quên - Nhớ, nhòe trên mi rất nhẹ...

Nhớ và Quên, rồi sẽ trôi rất lẹ. Khi thời gian, lặng lẽ xóa yêu thương...



Không thể tải ảnh lên.

(Viết cho những điều trong quá khứ - trong hiện tại - và cả trong tương lai.
Cho cả những ai đang bồng bềnh giữa Quên và Nhớ!)


Nhớ và quên, hai khái niệm gắn với trục trạng thái thời gian lùi, một trạng thái tâm lí xúc cảm đặt trong tương quan hiện tại với quá khứ, cũng có thể là một thái độ nhận thức với cái đã qua.

refresh my self & eraser my mind to forget- to remenber.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng Phổ biến

Nhãn