Ngủ đông
Nude là 1 loại hình nghệ thuật bậc cao. Ta phải chiêm ngưỡng bằng tâm hồn nghệ thuật chứ không phải bằng con mắt trần tục như mọi người nhầm tưởng. Chụp nude không dành cho những ai mù nghệ thuật, không phải trào lưu, đó là sự khám phá. Xấu hổ cho người nào lợi dụng nó để tư lợi. Đó là điều làm vấy bẩn ngành nghệ thuật mới này.
mong qua bài viết này Việt Nam sẽ có cái nhìn thoáng hơn về nude. À, bức tranh này rất giống loài cá. Nếu giữa khung cảnh thơ mộng của biển thấp thoáng bóng 1 nàng tiên thì sẽ ra sao nhỉ?
Cuộn mình trong kén ngủ đông
Loang loang lổ lổ phồng phồng cong cong
Cuộn vào em, đỡ lạnh lòng
Đêm đông đằng đẵng, mùa đông còn dài.
HOÀNG HÔN ĐỎ
Con say mê cái đẹp, luôn mong ước chinh phục được nó. Mà nghệ thuật không có gjới hạn. Con muốn phần cơ thể không được hoàn hảo của mình là một tác phẩm nghệ thuật, con phải làm sao để có được điều đó đúng nghĩa? Con tự nguyện!
Gió cuồng loạn thổi tung làn mây đỏ
Sắc chiều tà khắc rõ dáng hình ai
Mặt trời xa dần khuất chốn non Đoài
Không gian ảo ...
và cuộc đời hư ảo...
Em, kiêu sa giữa trời lộng gió
Giữa hoàng hôn rực đỏ không gian
Đưa hồn anh vào cõi thiên đàng
Rồi chết lịm giữa trăm ngàn xúc cảm!!!
Đẹp! Nhưng dáng vẻ chưa thật sự "rực cháy", lồng lộng có chút mơn trớn như không gian xung quanh người mẫu.
DÁNG NGỌC
Sao em mong manh quá em ơi...! Rất đẹp và nghệ thuật.
Chiều nay Dáng Ngọc bỗng nhạt nhòa.
Tìm đâu kỷ niệm nơi xưa hẹn hò.
Ai đem trả nửa mùa đông xưa!
Dáng em đổ bóng lòng nao nao ...
Trần trụi mong manh dáng ngọc ngà
Lặng lẽ bên đời em thướt tha
Đường cong tuyệt mỹ, say từng nét
Cho kẻ đa tình hồn bay xa...
Nghệ thuật! Dù là cơ thể phụ nữ hay nam nhưng đều có nét đẹp của nó.
Chỉ biết nói hay và đẹp thôi!
Mỏng manh như thể là sương khói
Em bước bên song lãng đãng đời
Ngoài kia sương gió... bao chìm nổi
DÁNG NGỌC như là hoa lá trôi...
Cội nguồn
Thân Em Là Ngọc Là Vàng.
Nằm Bên Khe Suối Em Càng Đẹp Hơn.
In bóng ai kia dưới có hồ
Gió thoảng mây bay, cây có gió
Mắt sáng, mày cong, lưng chẳng thấy
Điểm nhấn cho đời vết trắng đen...
bóng nứơc lung linh một con người
như là tiên nữ dáng trần gian
có suối, co cây, có dá cuội
góc nhớ nhung dây đúng cội nguồn
Dòng suối mỏng manh tưởng như tấm voan mỏng mà người phụ nữ vắt ngang trên triền núi! Ảnh quá đẹp!
CỘI SỐNG
HỒN NHIÊN TẠO HÓA PHÁT SINH LINH
NHÂN GIAN PHONG CẢNH VỐN HỮU TÌNH
ĐAM MÊ NÊN NGỠ KIẾP VĨNH HẰNG?
ĐÂU NGỜ CỘI SỐNG VẪN PHÙ SINH
ROOT OF LIFE
Mother of Nature innocently spreads out souls of life
The worldly landscape has its own beauty of love.
So much passion with an eternal incarnation?
Unfortunately, root of life is just an ephemerality
Về đây nguyên thủy chốn cội nguồn
Tinh khôi trời đất một dấu son
Thiên thai lạc bước trời non nước
Mê ly mộng ảo một tiên nương
Sóng nước lung linh - Mảnh đời đen trắng
Không gian đứng lặng - Chiều rơi nhạt nhòa
CỘI NGUỒN sâu thẳm - Gốc rễ lòa xòa
Suối thành mây trắng - Ru giấc Hằng Nga...
Nguyên khai
Thuỷ bản khát nữ tượng mộng mị
Nguyệt hà xứ phong vấn đê mê
Hỗn loạn xử cữu đảo y dạ
Bạch Đế (*) đa thiểu bạch phát thuỳ
Tạm dịch:
Cội nguồn
Nước vốn khát, người dường như ngủ
Mò đâu trăng, hỏi gió ngu ngơ
Chày và cối chỏng trơ đêm giặt lụa
Mây Bạch Thành đập trắng tóc một ai ?!
(*) Đỗ Phủ- Thu hứng:
Hàn y xứ xứ thôi đao xích
Bạch đế thành cao cấp mộ châm
Chốn chốn giục nhau đi may áo rét
Tiếng chày đập vải rộn rã nơi thành Bạch đế cao
Một dòng suối, một làn da trên nền đá và gốc cây có vẻ nguyên thuỷ. Bức ảnh đẹp dù sao vẫn có một chút không tương xứng hoặc là ý đồ của tác giả khi chọn gốc cây già nua và một thiếu nữ. Nói chung tấm hình gây ấn tượng mạnh và để lại nhiều suy nghĩ. Mình đã từng học qua nghệ thuật cắm hoa của Nhật Bản, vẫn còn điều gì đó để lại khi xem bức ảnh này. Sẽ dành thời gian xem thêm và sẽ bình luận thêm về tấm hình này.
"Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
Dày dày sẵn đúc một toà thiên nhiên"
Vô đề
Làm sao biết lại đến nơi này?
Đi tung tăng hết kiếp lưu đày
Đường thênh thang rảo bước về không
Lòng mênh mang nước chảy vơi đầy?!
NOTHINGNESS
WHY SHOULD I COME DOWN UNTO THIS PLACE?
WALKING AROUND AND AROUND AT THE END OF EXCILE INCARNATION
A BROAD ROAD TO REACH THE NIRVANA OF NOTHINGNESS
AN OPEN HEART WONDERING A BROOK FULL OR EMPTY?
Trái táo ban sơ chốn địa đàng...
Hay là quả đắng giữa vườn hoang?
Vành lớn cong, lồi trông hay nhỉ!
Quầng nhỏ u, minh thấy khổ làng...
Nguyện
Tam tứ san bất phục
Ngũ lục hải bất can
Thất bát ngôn bất luận...
Nguyện giải cấu tương phùng (*)
Tạm dịch:
Lời cầu nguyện
Tam tứ núi cũng trèo
Ngũ lục sông cũng lội
Thất bát... lời chê bai,
Thiếp nguyện theo Chàng mãi !
.........
(*) Chữ Nguyễn Du- Kiều
Một bức ảnh tuyệt hảo, nó nằm ở ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục...
Đó chính là... trần gian.
Những đường cong #4
Đường cong quấn lấy đường cong
Núi đồi quấn lấy biển sông ngút ngàn
Thời gian dừng... giữa không gian
Cho đêm huyền ảo miên man sóng dồi...
Trên biển ngọn sóng cao vun vút.
Ở đường đời thiếu nữ đẹp như sóng.
Sóng tung nhảy cho lòng đam mê.
Những nét cong thỏa mãn lòng người.
Ngổn ngang rối rắm lắm đường cong
Oằn xuống cong lên... tấy cả lòng
Quân tử có thương thì... ngưỡng vọng
Xin đừng tưởng tượng nghĩ lung tung
Song song đâu mãi đường tàu
Gặp nhau từ một cõi đầu bồng lai
Vọng tâm một hoá thành hai
Thế gian điên đảo ôi thôi lắm lời.
Trên đỉnh bình yên
Lặng nhìn mình trên vách đá chênh vênh.
Cố bám víu đỉnh đời nghiệt ngã,
Người âm thầm quy lụy dưới chân sầu...
--Bức ảnh đẹp cho một nỗi cô quạnh và lạnh giá..
Mặc dù bám trên vách đá cheo leo nhưng người phụ nữ vẫn cố vươn mình trèo lên, dù biết càng trèo càng nguy hiểm, nhưng nó lại giúp cô ấy thoát khỏi sự hỗn loạn của cuộc sống, chỗ nguy hiểm nhất lại là chỗ an toàn nhất! Dù cheo leo nhưng được sống với thiên nhiên, không phải ưu phiền!
Vẫn còn bị hạn chế vì cứ giấu mặt...
Trên đỉnh bình yên hay Trên đỉnh đau thương?
Mặt cúi gầm xuống như là 1 thân phận bị vùi dập cố bám víu vào vách đá cheo leo lại càng thấy gieo neo hơn cũng chỉ để có hi vọng mỏng manh tồn tại trong cõi đời sóng gió này...
Anh Thái Phiên nên thoát ly và giải phóng tư tưởng... cũ rích: Đã nude thì không phải lúc nào cũng che giấu, e ấp... để người ta thèm chơi. Nude đôi khi phải cần open 100% nhưng phải nghệ thuật!
ĐỈNH BÌNH YÊN NÀO CÓ BÌNH YÊN
GỤC NGÃ GIỮA MUÔN VÀN GAI GÓC
ĐỈNH CHEO LEO ÔI ĐỈNH MUỘN PHIỀN
NGỠ BÌNH YÊN CHẲNG PHẢI BÌNH YÊN
Đá tôn em hay em tôn cho đá
Hình khối đen xì, em bỗng hóa trắng phau
Em thật gần, nhưng cũng thật xa nhau
Em gần đá nhưng hồn không hó
Biển ôm bờ, cô đọng!
Em lạc lõng, biển khơi!
Đá nhô cao, hùng vĩ!
Gợi một hòn Vọng Phu!
Trên đỉnh bình yên
Thời gian hun hút
Xác thân rạo rực
Núi đá lạnh lùng...
Bình yên sao được em ơi!
Em đeo vào đá giữa trời... chông chênh...
Gió lên sóng gợn dập dềnh.
Đất lành chim đậu, gập ghềnh chim bay...
Có bình yên? Em ơi
Khi chiếu đẹp nhấp nhô đá cứng
Giữa trời cao... nước mỏng
Thiên sứ
Cuối cùng, Thiên sứ cũng quyết định gieo mình xuống trần, trút bỏ mọi thứ trên thân thể, kể cả đôi cánh và sức mạnh, nàng trần trụi và khô khốc lướt nhanh qua những ngân hà... Bóng tối của vũ trụ không thể nào che khuất tâm hồn trong sáng, thánh thiện toát ra từ da thịt nàng - sức sống tinh khôi và trinh nguyên ẩn chứa trong không gian và thời gian...
Nàng rụt rè, ngỡ ngàng bước đến, chạm vào ranh giới của sự ngượng ngùng, e ấp muôn thuở… Không phải là sự lựa chọn, không phải là sự gượng ép, mà là chính nàng muốn thế. Nhưng để hiểu được chân giá trị của sự cao thượng, sự hy sinh thầm lặng thì không dễ chút nào, những suy nghĩ cứ mãi vương vấn, lẩn khuất trên làn tóc bồng bềnh bởi gió và những tia sáng từ những tinh tú xa xăm...
Liệu thế gian có hiểu được những suy nghĩ sâu kín mà nàng đã và đang trăn trở? hay chỉ ngắm nhìn nàng qua cái không gian hai chiều vô vị ấy?
TÌNH YÊU THIÊN SỨ
Cuối cùng trút bỏ xiêm y
Cổng trời thiên lý xa xăm vượt ngàn
Mây nâng gió đẩy mơ màng
Trần gian quyến rũ nồng nàn đam mê
Dẫu rằng bóng tối lê thê
Trinh nguyên nguyện ước lời thề sáng trong
Gặp chàng cho thỏa nhớ mong
Xa xôi ngày tháng mênh mông Đất Trời
Vì rằng một kiếp này thôi
Mầm yêu gieo khắp cõi đời phù sinh
Gieo trên mảnh đất si tình
Khiến chàng thổn thức phơi mình dưới trăng
Đêm mưa ngày nắng đợi nàng
Tình yêu thiên sứ thế gian
Tinh khôi vĩnh cữu hiến dâng chín tầng.
LOVE OF A HOLY MESSENGER
Finally a holy messenger strips off
To escape miles and miles from the heaven gate
Cloud lifts her up and wind pushes her downward dreamily
Oh, worldly life - such an alluring one with a great passion of love
Despite the tramping of long darkness
The virgin still keeps a bright pure of vow
To meet Him to erase a missing of love.
How far and how long between the Heaven and the Earth?
Just for the sake of only only this very karma
To spread out seeds of love all over the ephemeral life.
And all over and over again on the love-sick land.
The man is barely bathing under the moonlight waiting for Her
Love of a holy messenger in the worldly span
Is donnated as pure as an eternal Neverland.
Không phải là sự lựa chọn, không phải là sự gượng ép, mà là chính nàng muốn thế...!
Một cách tả hay đúng hơn là 1 gợi mở của tác giả nhưng thực sự khó hiểu... Thiên Sứ.
Tôi thấy đôi tay nàng có điều gì đó... tiếc nuối, bất lực và có cả sự cố gắng nữa... Thật mâu thuẫn và khó hiểu..
Một thiên sứ đẹp!
Đẹp không phải vì những hào quang xung quanh, đôi cánh trắng, vẻ mặt ngây thơ... Mà vì thiên sứ ấy mang vẻ đẹp thuần tuý, nguyên sơ của một con người.
Ai ai cũng có một thiên sứ. Đừng để những phù phiếm xa hoa làm mất đi điều đó trong bạn.
Và cũng đừng chỉ biết ngắm nhìn mọi thứ bằng con mắt trần tục.
Thân rực sáng một sắc màu thanh khiết
Nàng lướt đi giữa không gian bất diệt
Đem tình yêu gieo tưới cõi khô cằn
Xung quanh em là bóng tối vĩnh hằng
Em cháy cả thân mình làm nguồn sáng
Và dưới kia -trần gian- trời đã rạng
Đón em về - thơm ngát nét trinh nguyên...
THIÊN THẦN VÀ NHỮNG CHIẾC GIỎ ĐỰNG ĐẦY ƯỚC MƠ
Có một hôm rồi em sẽ thấy
Đêm thật trong…
Bầu trời thật trong
Sương long lanh mắt lá xanh rực rỡ
Gió chạy khắp muôn nơi tìm mùi hương quyến rũ
Đưa mãi lên cao…
Nơi sum vầy của những vì sao!
Ngàn tinh tú quây quần bên nhau
Sáng hết mình cho trời đêm lấp lánh
Và có những thiên thần nhỏ xíu xiu, xinh xinh đôi cánh
Trở về sau cuộc hành trình bay khắp cõi thế gian
Xách theo những chiếc giỏ nhỏ xinh…
Đựng đầy ước mơ…
(Những ước mơ lấp lánh và trong veo…
Của triệu triệu con người.
Những ước mơ cháy bỏng và chân chính!)
Rồi những thiên thần nhỏ xíu xiu, xinh xinh đôi cánh
Sẽ cài những chiếc giỏ đựng đầy ước mơ lên những vì sao
Để tình yêu - niềm tin – hy vọng – và những khát khao
Không bao giờ tắt!
Để mỗi con người, khi nhìn lên vì sao mang chiếc giỏ đựng đầy ước mơ của mình - sẽ có thêm sức mạnh
Vững vàng bước tiếp,
Bay xa…
Tâm hồn con người là một bài thơ
Mà mỗi ước mơ là một dòng thơ trong đó
Nào, ước mơ đi – em nhé
Những thiên thần nhỏ xíu xiu xinh xinh đôi cánh đến bên em rồi!
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Về với thiên nhiên
Lụa bay phất phới em về thiên nhiên...
Mở cánh cửa sớm mai thức giấc
Bình minh tràn căn gác
Tràn căng lồng ngực…
Em xoè đôi bàn tay chiếm lĩnh
Ôm vào lòng giọt giọt bình minh trong!
Như một nụ hồng đẫm sương
He hé nở từng mảng màu đẫm sắc
Bí ẩn những khoảng tối sáng
Lôi cuốn - nồng nàn!
Và em bay
giữa ánh sáng non tơ
của vầng bình minh huy hoàng
Uống no nê trên vùng niềm tin trong trẻo ngày mới
Xoè từng ngón tinh khôi dài đón đợi…
Ban mai tình thơm ngọt giấc mơ yêu!
Mỗi bình minh tôi chiếm lĩnh thất nhiều
Xanh mơn man mọi miền xúc cảm!
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Thước đo lòng chịu đựng của chúng sinh
Em từ chối lụa là ràng buộc
"Về với thiên nhiên" trong sáng buổi hồng hoang
Sóng cát
Chúng tôi lầm lũi khoác balô, vác chân máy hì hục vượt qua nhiều cồn cát như những bóng ma trong đêm tối để có mặt tại địa điểm chụp từ lúc mặt trời vừa ló dạng. Sở dĩ phải chạy đua với thời gian như thế vì ánh sáng trên đồi cát vào những thời điểm quý giá nhất trong ngày sẽ trôi rất nhanh theo từng khoảnh khắc. Thế nhưng hôm ấy, ông mặt trời đỏng đảnh lại ngủ quên sau một đám mây như thử thách lòng kiên nhẫn của chúng tôi.
Khi mặt trời vừa vươn vai bước ra từ bức rèm mây, bỗng dưng một màu vàng rực rỡ dát lên và loang nhanh trên những cồn cát như có ai đó vừa đổ cả thùng sơn khổng lồ. Những con sóng cát nhấp nhô, hội tụ về một hướng và tôi đặt người mẫu nằm dài theo triền cát như muốn diễn đạt sự hòa lẫn của con người vào trong bối cảnh của thiên nhiên…
Anh sẽ phải xa em, hỡi thiên thần!
SÓNG CÁT
Sóng biển ngàn năm tru tréo mãi
Sóng tình dào dạt vẫn cô liêu
Sóng cát đìu hiu thổi vạt dài
Sóng ở trong lòng, sóng phôi phai?
WAVE OF SAND
Wave of sea is howling for thousand and thousand years
Wave of love is overflowing but lonely
Wave of SAND is still blowing with a long lap
Wave of heart, is it fading and fading away...???
Cát vàng nâng niu dáng ngọc ngà,
Em nằm đó là cả trời hoa,
Ôi! Sa mạc đầy gió nắng,
Đã dịu dàng bởi dáng em nghiêng.
Sóng cát nhẹ nhàng ôm trọn dáng em,
Ôm cả tình tôi, cả ước ao...!
Sao cồn cát lại mênh mông đến thế?
Như lòng em chẳng có bến bờ.
Em ôm cát, cát ôm em hòa quyện,
Cát vàng soi, em trắng ngọc thiên thần!
Mới hay gió cát đa tình nhỉ?
Gió in hình em, cát hôn em,
Gió nhẹ đi và cát vàng thêm,
Đâu chỉ biển mới đêm ngày nổi sóng!
Em tròng trành tựa một chiếc thuyền nan
Trôi đi đâu giữa biển cát ánh vàng?
Hay lạc lối giữa muôn trùng sóng gió...
Qua đêm dài se sắt
Gặp lại sáng ban mai
Dải nắng mới ấm vào hoa nụ
An ủi ai còn ám ảnh buồn đau
Sóng đã đưa em dạt đến nơi này
Sóng cát, sóng em đường cong cổ điển
Hoà nhập vào nhau gọi nắng long lanh...
Suối mát
Giọt nắng vô tình vương trên tóc
Đông nhẹ lên một chút nắng hồng
xa xa cheo veo nứơc với dá
chỉ có dá hồng diểm tô son
Tơ Xuân
róc rách trên ngàn, tiếng suối reo
tung toé hạt châu rãi chân đèo
dáng Xuân xao động trên nước biếc
lung linh người đẹp, đáy trong veo
Sùng sục sôi suối rượu...
Đêm kim nhũ nguyệt cầm
Đoạn tuyệt kiếp Vọng Phu.
Xúng xính
Sương đầm mắt cỏ
Luênh loang
Ngòn ngọt sắc trăng
Em…
Thần tiên!
Bến sông quê khoả tình lai láng.
Căng tràn sức sống
Ngực nõn ngần bổi hổi khất khao
Em…
Là Trăng. Là Sao
Là Trong Veo. Thơm Ngần. Lấp Lánh…
Gió,
Ỡm ờ ve vuốt
Hôn từng miền thịt da
Đê mê…
Sóng,
Lịm đi!
Người con gái đang thì…
Chín rộ.
Ước…
Mình là sóng
Là gió
Buông tình vào đêm
Cho mùa ngẩn ngơ ngơ ngẩn trở mình
Cho tình
Ứ đầy
Ăm ắp!!!
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Thân phận
Thương cho THÂN PHẬN hồng nhan
Xiêm y tơi tả , gối chăn bẽ bàng
Tóc mây còn chẳng tầy gang
Ngậm ngùi cho kiếp hoa tàn xuân phai...
Sao chàng không trở lại
Nơi hẹn hò năm xưa
Sông ngân in trăng tạnh
Cô đơn em vẫn chờ
Sao chàng không trở lại
Đá cuội khô khốc hỏi
Nước mắt nó nóng hổi
Dưới kẽ chân mặn mòi
Bao giờ chàng trở lại
Nơi sông -trăng hẹn hò
Em chỉ có thân ngà
Thơ - Anh hì hục tả!
Translate
Life of flower
Why do you don't back
Where we used to sat
The moon lies on river
I've still been waited
Why do you don't back
Coobble ask dry light
It's seem as cry
My toes often wet
When do you come back
River always expect
I am so fly
For only my poet!
Nửa dêm thức giấc lòng dơn côi
Ngửa mặt lên hỏi trời khôn thấu
Cúi mặt tựa gọi mong vỡ dời...
về ngủ trong tim
Tình xa
theo một cánh chim cuối chiều
Mây
xiêu xiêu,
gió
xiêu xiêu…
Buồn
như đôi mắt trông theo một người…
Bóng hoa xa khuất chân đồi
Đổ cơn mưa xuống,
tình trôi đường tình
Cô đơn hát khúc ru mình
Lời ru
rớt
giữa mông mênh…
Mặn lòng!
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
KHÓC TRONG MÙA MÂY BAY
Trong veo màu ký ức
Từ khoảng trời màu xanh
Như ánh mắt người tình
Một chiều nghe lá vỡ
Chung chiêng màu nỗi nhớ
Nụ hôn nồng mê say
Gửi khúc tình vào gió
Gió hôn chiều ngất ngây!
Chơi vơi màu hụt hẫng
Bàn tay tìm bàn tay
Mà chỉ gặp khoảng trống…
Khóc trong mùa mây bay!
LƯƠNG ĐÌNH KHOA
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét