Bộ đôi Cụ Hồ Việt Nam
Kỷ niệm 66 ngày thành lập Quân đội nhân dân Vịêt Nam


Bác Hồ và bộ đội nơi chiến trường
Bộ đội cụ Hồ


Bộ đội ông cụ
Kỷ niệm 66 ngày thành lập Quân đội nhân dân Vịêt Nam
Bác Hồ và bộ đội nơi chiến trường
Bộ đội cụ Hồ
Chất lính trong ta luyện một thời
Dẫu xa hàng ngũ vẫn không ngơi
Trôi rèn bản chất luôn trong sạch
Tu dưỡng lòng son mãi sáng ngời.
Đuổi Mỹ trừ gian dành độc lập
Xoá nghèo diệt dốt dựng xây đời
Động viên con cháu noi gương Bác
Bộ đội cụ Hồ mãi đẹp tươi.
Dẫu xa hàng ngũ vẫn không ngơi
Trôi rèn bản chất luôn trong sạch
Tu dưỡng lòng son mãi sáng ngời.
Đuổi Mỹ trừ gian dành độc lập
Xoá nghèo diệt dốt dựng xây đời
Động viên con cháu noi gương Bác
Bộ đội cụ Hồ mãi đẹp tươi.
Bộ đội ông cụ
Nông Quốc Chấn
7-1948
Đồ ǎn đã sắm đủ rồi -
Mǎng vầu, phiắc pàn(1) nõn chuối,
Lợn bò, gạo nếp, gạo nương...
Các bản người người đưa tới,
Làng như sắp đám cưới!
Lần này nhộn nhịp hơn mọi khi.
Tại sao? Ta sẽ đón người gì?
Ai cũng mong để được xem bộ đội.
(2) "A lúi" là tiếng trầm trồ khi thấy cái gì lạ.
(3) Mấy người Mỹ (danh nghĩa đồng minh) cùng đánh Nhật.
(4) "Gốc trỏ" nghĩa là ông tổ.
(5) Nghĩa là người đứng đầu

Thơ về vợ lính hải quân:
Chị em như biển không bờ.
Vừa sâu vừa rộng bất ngờ trong xanh.
Hải quân sóng gió rất sành.
Mà say thút bát cơm lành quê hương.

Quân đội nhân dân Việt Nam ngày càng lớn mạnh -
Bộ đội phòng không
Thơ về vợ lính ra đa:
Mình xin định nghĩa rađa.
Mấy bà mẹ vợ đi ra đi vào.
Sá gì rừng thẳm núi cao.
Vợ rađa cứ ào ào đi lên.
Thăm chồng mẹ sớm bế em.
Ba bốn năm bận mới yên tấm lòng.


Tên lửa về bên sông Đà
Đêm nay ta về bên sông Đà
Rừng phấp phới nở hoa
Gió vẫy lá rung bánh xe xích sắt
Ngõ ai vui.
Nơi đây ta lập chiến công đầu
Người chiến sĩ tên lửa
Áo thấm những nắng mưa gian lao đường xa về bỡ ngỡ mừng.
Bao lần hành quân đi đặt bệ phóng
Đã mấy lần trao tâm sự nhật ký rồi
Mà rộn ràng tiếng hát
Đoàn ta rằng sông Đà từng là trận địa
Ta bắn quân thù thắng trận đầu nhớ sao
Ôi bao tên núi tên sông đời đời liền ngày
Đoàn ta sinh ra và chiến thắng
Vào cuộc chiến đấu hôm nay
Đoàn Sông Đà ta đã sẵn sàng
Quyết đánh thắng
Truyền thống trận đầu đạn bay lên.
***
Ta yêu sao ngàn xanh sông Đà
Chiều nắng ánh qua lá
Suối róc rách quanh lán vui chiến sĩ
Đón dân quân.
Con sông sâu từng nổi sóng dậy
Vùi xác máy bay Mỹ
Đã tắn mát chúng ta qua gian lao mà đánh thắng thù.
Bao lần trực ban bên màn hiện sóng
Đã mấy lần quê hương gọi đất sóng thu
Đạn vụt cất cánh bay
Nhằm quân thù ta trút căn hờn
Như sấm ngang trời sóng dội về chiến công.
Ta đi qua núi qua sông bên nhau đông đội
Tình ta bao la và thắm thiết
Rồn rập tiếng hát hành quân
Đoàn sông Đà ta đi đánh giặc
Sức chiến đấu
Như ánh lửa hồng Đảng vinh quang./.

Bộ đội đặc công tập luyện.
ThƠ vui vỀ bỘ ĐỘi
Tình báo do chúng ta gài
Sâu trong lòng địch ngày ngày đưa tin
Phòng không….chẳng có người tình
Trinh sát thu thập tình hình lập công
Phi công bay lượn trên không
Tình nguyện nước bạn vẫn mong trao quà
Anh nuôi thế việc các bà
Công binh thấy “trái” xà vô chôm liền
Hậu cần phân phát bạc tiền
Thông tin công việc tuyên truyền khắp nơi
Bộ binh cuốc bộ hụt hơi
Hải quân hùng bá ngoài khơi vẫy vùng
Thiết giáp địch sợ vô cùng
Càn vô dinh chúng hào hùng năm xưa
Đặc công chỉ khoái trời mưa
Biên phòng canh giữ sớm khuya cõi bờ
Pháo binh súng ống thật ta
Cảnh vệ “ đỡ đạn “ thay cho sếp mình
Cứu hoả thấy lửa coi khinh
Quân y chăm sóc bạn mình ốm đau
Gác cổng chẳng muốn đi đâu
Tân binh tập luyện lâu lâu quên bài…

Thơ về vợ lính trinh sát:
Vợ trinh sát rất tài tình.
Chồng chưa đến xóm tình hình đã thông.
Gà ri, cá quả, rượu tăm.
Nhìn chồng đôi mắt lá răm mỉm cười.

NẾU ANH LÀ BỘ ĐỘI
Ngày xưa còn đi học
Anh vẫn hay thường hỏi
Nếu anh là Bộ đội
Em có yêu anh không
Em nhìn anh khẽ nói
Có thế mà cũng hỏi
Nếu anh là Bộ đội
Dứt khoát không là không
Em yêu tuổi học trò
Trắng trong và thơ mộng
Chẳng thích mùi thuốc súng
Vất vả và gian lao
Thế rồi bỗng một hôm
Em không tin được nữa
Anh lên đường nhập ngũ
Chẳng đợi vào ngày thu
Rồi đến lúc anh đi
Mỉm cười anh lại hỏi
Giờ anh là Bộ đội
Em có yêu anh không?
Một thoáng nhìn bâng khuâng
Xuyến xao như vẫy gọi
Giờ anh là Bộ đội
Hình như em vẫn yêu
Và yêu hơn trước nữa
Khi mỗi lần em nhớ
Thấp thoáng màu áo xanh
Anh đi mau trở lại
Anh đi mãi ngàn sau
Em vẫn chờ vẫn đợi
Anh Bộ đội của em
Em vẫn đợi chờ anh
Vui lên đi anh nhé
Ở nơi này cô bé
Một mình bên khung cửa
Vẫn trọn tình yêu anh.

Thơ về vợ lính phi công:
Mình đây là lính phi công.
Tiếng là gần đấy mà không gần gì.
Bay về rồi lại bay đi.
Lắm khi mẹ cháu lầm lì như bom.

LÍNH KỸ THUẬT TỎ TÌNH
Một chiến sĩ lái xe tỏ tình với một nữ nhân viên quân khí.
Cô gái hỏi:
- Súng hỏng đã xếp kho, còn … áp má, kề vai, nheo mắt, nín thở, bóp cò … sao được ?
Chàng trai đáp lại:
- Xe hư đưa vào xưởng, hết … cạo sơn, tẩy gỉ, bơm hơi, tra dầu, bôi mỡ … lại ngon !

.Thơ về vợ lính công binh:
Mình đây chuyên tháo bom mìn.
Vợ mình hai lượt kìn kìn sinh ba.
Hai năm nửa tháng ở nhà.
Nguyên nhân càng rõ càng đà thương em.

MƯỜI YÊU ANH BỘ ĐỘI
Trên báo tường Trung đội 45, Tiểu đoàn Thiên Đức( 1950 ) có bài thơ của một cô gái gửi người yêu nhân dịp chuẩn bị Tổng phản công:
Một yêu tập giỏi hành quân
Hai yêu ăn uống không cần thức ngon
Ba yêu da mặt đen ròn
Bốn yêu nhanh nhẹn còn hơn Pháp nhiều
Năm yêu thắng giặc không kiêu
Sáu yêu dù bại chẳng liều như ai
Bảy yêu chiến đấu dẻo dai
Tám yêu sửa soạn một mai diệt thù
Chín yêu giặc chết lu bù
Mười yêu thắng lợi giết bò liên hoan
Còn trên báo tường Liên khu I có bài thơ của một “ cô " đồng chí tỏ tình:
Một yêu anh bắn rất tài
Bách phát bách trúng chẳng sai phát nào
Hai yêu anh nhảy thật cao
Thành nào cũng vượt, hố nào cũng qua
Ba yêu yêu lựu đạn ném ra
Từ năm mươi thước trở ra mới tài
Bốn yêu anh chạy dẻo dai
Thi đua chẳng để cho ai dẫn đầu
Năm yêu chính trị hiểu sâu
Đi đôi quân sự thuộc làu tinh thông
Sáu yêu súng ống phổ thông
Liên thanh cũng biết, ca-nông cũng rành
Bảy yêu nỗ lực đua ganh
Lập công giết giặc nổi danh xa gần
Còn nhiều yêu nữa, vân vân …

Thơ về vợ là lính hóa học: .
Vợ mình nhất mực đẫy đà.
To cao lừng lững thì ra vợ mình.
Mặc người nhỏ nhẹ xinh xinh.
Vợ lính hóa học chúng mình rất to.

Vợ mình khác vợ người ta.
Chân quê thuần hậu thì ra vợ mình.
Chúng mình là lính quân - binh.
Cùng ca ngợi vợ tấm tình thủy chung.
Kết đoàn hải-lục-không quân..


Mỗi một câu chuyện trải ra trước mắt người đọc như thể đó là chuyện của hôm qua. Người viết miêu tả cặn kẽ từng chi tiết, từng nhân vật, lời nói như thể tất cả những ký ức vẫn còn vẹn nguyên, không thể phai nhòa.
Bên cạnh Trường Sơn – có một thời như thế, lịch sử hào hùng của dân tộc còn được tái hiện qua bộ sách Những trận đánh trong lịch sử Việt Nam, mở đầu là quyển 1 Chiến thắng Điện Biên Phủ 1954 (do GS-TS-NGND Phạm Ngọc Liên chỉ đạo biên soạn). Cuốn tiểu thuyết lịch sử về Đại tướng Võ Nguyên Giáp Không phải huyền thoại của nhà văn Hữu Mai cũng sẽ được NXB Trẻ ấn hành vào đầu tháng 5. Với tác phẩm Không phải huyền thoại, chân dung của Đại tướng Võ Nguyên Giáp hiện lên trọn vẹn. Bằng mối quan hệ đặc biệt với đại tướng, nhà văn Hữu Mai đã tìm ra đâu là khía cạnh phi thường của một nhân vật vĩ đại. Không phải huyền thoại được đánh giá là một tác phẩm công phu, chân thực.
Tình yêu và bạn gái trong mắt người lính
Lính tăng: Đường đến trái tim của người con gái không hề bằng phẳng, nên lường trước tình huống có thể bị đứt xích hoặc sa lầy.
Lính hải quân: Trái tim người con gái phải là quân cảng lớn, nhưng chỉ dành riêng cho một chiến hạm duy nhất neo đậu mà thôi.
Lính ra đa: Người con gái có khả năng gây nhiễu khá tốt, phải biết vạch nhiễu nếu không sẽ bắt nhầm phải mục tiêu.
Lính bộ binh: Tình cảm của người con gái có khi như trận địa, được ngụy trang, nghi binh khá tốt, nhưng nghịch lý ở chỗ, trận địa không ngụy trang mới là nơi khó chinh phục nhất.
Lính thông tin: Ánh mắt con gái như một bản mật mã, chỉ có giá trị đối với ai có thể dịch được nó.
Lính trinh sát: Đây là mục tiêu hết sức kỳ lạ, luôn ra sức phòng thủ, che giấu, nhưng lại mong được đối phương phát hiện.
Lính công binh: Sự kiêu căng của người con gái ví như bãi mìn dày đặc, phải cẩn trọng dò gỡ nếu không sẽ gục ngã ngay từ bước tiến đầu tiên.
7-1948
Đồ ǎn đã sắm đủ rồi -
Mǎng vầu, phiắc pàn(1) nõn chuối,
Lợn bò, gạo nếp, gạo nương...
Các bản người người đưa tới,
Làng như sắp đám cưới!
Lần này nhộn nhịp hơn mọi khi.
Tại sao? Ta sẽ đón người gì?
Ai cũng mong để được xem bộ đội.
Cơm trưa xong, nắng lui về ngọn núi
Anh giao thông đến đưa gói thư
Tin bay đi bản trên xóm dưới
Già già trẻ trẻ đợi hoan hô,
Lớp học tan, tiếng ríu rít của học trò,
Tiếng của đồng bào gọi nhau tập hợp.
Bộ đội đã đến kia!
A lúi! Những người là người (2)!
Đeo súng ngắn, súng dài, súng dóp...
Hoan hô! Hoan hô!
Nhìn không chớp mắt.
Có cả người mũi lõ tóc quǎn,
Hai con mắt màu gio như lính Pháp(3)
Lại có Cụ Già chân đi đất,
Mặc bộ quần áo Nùng,
Tay cầm cái gậy mây rừng,
Miệng ngậm một điếu can không khói,
Bộ râu dài vừa trắng vừa đen,
Chân tay nhanh nhẹn như thanh niên...
Cụ Già cười, vẫy chào người đứng đón
Dân chúng rỉ tai nhau:
Bộ đội gì toàn những người lạ lạ?
Có lẽ đây là người "Gốc trỏ" (4).
Khi ǎn cơm chiều,
Bộ đội đếm: một, hai... ngồi trật tự.
Cụ đi từng bàn xem bát đũa.
Cho thổi còi, rồi Cụ ǎn sau.
Mọi người rủ nhau
Đốt đuốc đến xem quân Ông Cụ.
Người già đến, Cụ mời ngồi niềm nở,
Trẻ con lại, Cụ bế xoa đầu.
Cụ nói, dân nghe rõ từng câu -
"Muốn cách mệnh thành công mau!
Ta phải đoàn kết như bó đũa...!"
Gà đã gáy lượt đầu,
Nhưng tiếng vỗ tay còn như nứa nổ.
Còn vang vang tiếng hát của thiếu nhi.
Hôm sau, Cụ rời bản lên đường,
Cho bộ đội xếp hàng,
Cụ cảm ơn, Cụ trả tiền - dù chủ nhà không nhận;
Cụ bắt tay từng người.
Cụ đi khỏi rồi,
Ai cũng thương nhớ,
Người hỏi người không ai biết rõ:
"Tên Cụ Già là chi?
Tóc bạc vẫn còn đi,
"Nhất định đây là người "Pỏ cốc(5)"!
"Dân ta sắp tới ngày Độc lập".
(1) Tên một loại rau trong rừng, thường ǎn độn với nõn chuối.
Bước sang rằm tháng bảy,
Nhận được một tin mừng:
"Giải phóng quân đã vào Hà Nội"
"Khắp nơi mở hội tưng bừng...!
Có nhiều ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh!
Nhìn đôi mắt, bộ râu, ta nhớ nhớ
Giống Cụ Già trước đến bản ta!
Đúng! Đích đúng!
Đây là Ông Cụ!
Sung sướng thay! Bản ta toàn nam nữ
Lần đầu tiên đã được đón Bác Hồ
Chúng ta xin gửi một bức thư
Rằng: "Cả bản Mường vẫn nhớ lời Người nói".
----------------------------
(2) "A lúi" là tiếng trầm trồ khi thấy cái gì lạ.
(3) Mấy người Mỹ (danh nghĩa đồng minh) cùng đánh Nhật.
(4) "Gốc trỏ" nghĩa là ông tổ.
(5) Nghĩa là người đứng đầu
Bác Hồ với Hải quân nhân dân Việt Nam. Ảnh: T.L.
Thơ về vợ lính hải quân:
Chị em như biển không bờ.
Vừa sâu vừa rộng bất ngờ trong xanh.
Hải quân sóng gió rất sành.
Mà say thút bát cơm lành quê hương.
Quân đội nhân dân Việt Nam ngày càng lớn mạnh -
Bộ đội phòng không
Thơ về vợ lính ra đa:
Mình xin định nghĩa rađa.
Mấy bà mẹ vợ đi ra đi vào.
Sá gì rừng thẳm núi cao.
Vợ rađa cứ ào ào đi lên.
Thăm chồng mẹ sớm bế em.
Ba bốn năm bận mới yên tấm lòng.
Tên lửa về bên sông Đà
Đêm nay ta về bên sông Đà
Rừng phấp phới nở hoa
Gió vẫy lá rung bánh xe xích sắt
Ngõ ai vui.
Nơi đây ta lập chiến công đầu
Người chiến sĩ tên lửa
Áo thấm những nắng mưa gian lao đường xa về bỡ ngỡ mừng.
Bao lần hành quân đi đặt bệ phóng
Đã mấy lần trao tâm sự nhật ký rồi
Mà rộn ràng tiếng hát
Đoàn ta rằng sông Đà từng là trận địa
Ta bắn quân thù thắng trận đầu nhớ sao
Ôi bao tên núi tên sông đời đời liền ngày
Đoàn ta sinh ra và chiến thắng
Vào cuộc chiến đấu hôm nay
Đoàn Sông Đà ta đã sẵn sàng
Quyết đánh thắng
Truyền thống trận đầu đạn bay lên.
***
Ta yêu sao ngàn xanh sông Đà
Chiều nắng ánh qua lá
Suối róc rách quanh lán vui chiến sĩ
Đón dân quân.
Con sông sâu từng nổi sóng dậy
Vùi xác máy bay Mỹ
Đã tắn mát chúng ta qua gian lao mà đánh thắng thù.
Bao lần trực ban bên màn hiện sóng
Đã mấy lần quê hương gọi đất sóng thu
Đạn vụt cất cánh bay
Nhằm quân thù ta trút căn hờn
Như sấm ngang trời sóng dội về chiến công.
Ta đi qua núi qua sông bên nhau đông đội
Tình ta bao la và thắm thiết
Rồn rập tiếng hát hành quân
Đoàn sông Đà ta đi đánh giặc
Sức chiến đấu
Như ánh lửa hồng Đảng vinh quang./.
Bộ đội đặc công tập luyện.
Tình báo do chúng ta gài
Sâu trong lòng địch ngày ngày đưa tin
Phòng không….chẳng có người tình
Trinh sát thu thập tình hình lập công
Phi công bay lượn trên không
Tình nguyện nước bạn vẫn mong trao quà
Anh nuôi thế việc các bà
Công binh thấy “trái” xà vô chôm liền
Hậu cần phân phát bạc tiền
Thông tin công việc tuyên truyền khắp nơi
Bộ binh cuốc bộ hụt hơi
Hải quân hùng bá ngoài khơi vẫy vùng
Thiết giáp địch sợ vô cùng
Càn vô dinh chúng hào hùng năm xưa
Đặc công chỉ khoái trời mưa
Biên phòng canh giữ sớm khuya cõi bờ
Pháo binh súng ống thật ta
Cảnh vệ “ đỡ đạn “ thay cho sếp mình
Cứu hoả thấy lửa coi khinh
Quân y chăm sóc bạn mình ốm đau
Gác cổng chẳng muốn đi đâu
Tân binh tập luyện lâu lâu quên bài…
Thơ về vợ lính trinh sát:
Vợ trinh sát rất tài tình.
Chồng chưa đến xóm tình hình đã thông.
Gà ri, cá quả, rượu tăm.
Nhìn chồng đôi mắt lá răm mỉm cười.
NẾU ANH LÀ BỘ ĐỘI
Ngày xưa còn đi học
Anh vẫn hay thường hỏi
Nếu anh là Bộ đội
Em có yêu anh không
Em nhìn anh khẽ nói
Có thế mà cũng hỏi
Nếu anh là Bộ đội
Dứt khoát không là không
Em yêu tuổi học trò
Trắng trong và thơ mộng
Chẳng thích mùi thuốc súng
Vất vả và gian lao
Thế rồi bỗng một hôm
Em không tin được nữa
Anh lên đường nhập ngũ
Chẳng đợi vào ngày thu
Rồi đến lúc anh đi
Mỉm cười anh lại hỏi
Giờ anh là Bộ đội
Em có yêu anh không?
Một thoáng nhìn bâng khuâng
Xuyến xao như vẫy gọi
Giờ anh là Bộ đội
Hình như em vẫn yêu
Và yêu hơn trước nữa
Khi mỗi lần em nhớ
Thấp thoáng màu áo xanh
Anh đi mau trở lại
Anh đi mãi ngàn sau
Em vẫn chờ vẫn đợi
Anh Bộ đội của em
Em vẫn đợi chờ anh
Vui lên đi anh nhé
Ở nơi này cô bé
Một mình bên khung cửa
Vẫn trọn tình yêu anh.
Thơ về vợ lính phi công:
Mình đây là lính phi công.
Tiếng là gần đấy mà không gần gì.
Bay về rồi lại bay đi.
Lắm khi mẹ cháu lầm lì như bom.
LÍNH KỸ THUẬT TỎ TÌNH
Một chiến sĩ lái xe tỏ tình với một nữ nhân viên quân khí.
Cô gái hỏi:
- Súng hỏng đã xếp kho, còn … áp má, kề vai, nheo mắt, nín thở, bóp cò … sao được ?
Chàng trai đáp lại:
- Xe hư đưa vào xưởng, hết … cạo sơn, tẩy gỉ, bơm hơi, tra dầu, bôi mỡ … lại ngon !
.Thơ về vợ lính công binh:
Mình đây chuyên tháo bom mìn.
Vợ mình hai lượt kìn kìn sinh ba.
Hai năm nửa tháng ở nhà.
Nguyên nhân càng rõ càng đà thương em.
MƯỜI YÊU ANH BỘ ĐỘI
Trên báo tường Trung đội 45, Tiểu đoàn Thiên Đức( 1950 ) có bài thơ của một cô gái gửi người yêu nhân dịp chuẩn bị Tổng phản công:
Một yêu tập giỏi hành quân
Hai yêu ăn uống không cần thức ngon
Ba yêu da mặt đen ròn
Bốn yêu nhanh nhẹn còn hơn Pháp nhiều
Năm yêu thắng giặc không kiêu
Sáu yêu dù bại chẳng liều như ai
Bảy yêu chiến đấu dẻo dai
Tám yêu sửa soạn một mai diệt thù
Chín yêu giặc chết lu bù
Mười yêu thắng lợi giết bò liên hoan
Còn trên báo tường Liên khu I có bài thơ của một “ cô " đồng chí tỏ tình:
Một yêu anh bắn rất tài
Bách phát bách trúng chẳng sai phát nào
Hai yêu anh nhảy thật cao
Thành nào cũng vượt, hố nào cũng qua
Ba yêu yêu lựu đạn ném ra
Từ năm mươi thước trở ra mới tài
Bốn yêu anh chạy dẻo dai
Thi đua chẳng để cho ai dẫn đầu
Năm yêu chính trị hiểu sâu
Đi đôi quân sự thuộc làu tinh thông
Sáu yêu súng ống phổ thông
Liên thanh cũng biết, ca-nông cũng rành
Bảy yêu nỗ lực đua ganh
Lập công giết giặc nổi danh xa gần
Còn nhiều yêu nữa, vân vân …
Thơ về vợ là lính hóa học: .
Vợ mình nhất mực đẫy đà.
To cao lừng lững thì ra vợ mình.
Mặc người nhỏ nhẹ xinh xinh.
Vợ lính hóa học chúng mình rất to.
Vợ mình khác vợ người ta.
Chân quê thuần hậu thì ra vợ mình.
Chúng mình là lính quân - binh.
Cùng ca ngợi vợ tấm tình thủy chung.
Kết đoàn hải-lục-không quân..
TÌNH YÊU VÀ CHIẾN THUẬT
Anh yêu em vừa là phòng ngự
Vừa là chuyển dần sang thế tiến công
Nếu em thay dạ đổi lòng
Lúc sơ hở anh thực hành tập kích
Nếu không gian địa hình tĩnh mịch
Anh sẽ dùng chiến thuật luồn sâu
Để chúng mình luôn được gần nhau
Anh sẽ ở bên em mãi mãi
Nếu như gia đình em thách đố
Anh lại dùng chiến thuật nghi binh
Nếu em là cô gái thông minh
Anh sẽ đánh đầu cầu nhiều hướng
Đường đến nhà nếu địa hình phức tạp
Anh sẽ dùng động tác đi khom
Nếu cha mẹ em cố ý giữ con
Anh lừa thế đánh ngã ba hào chiếm lĩnh
Đợi sóng lòng cha mẹ em yên tĩnh
Anh sẽ luồn sâu đánh chiếm hầm ngầm
Rồi bất ngờ đồng loạt xung phong
Đánh các ngả nở hoa trong lòng địch
Em thấy không anh rất sành chiến thuật
Nên em ơi, đầu hàng sớm đi thôi !
( st )
Anh yêu em vừa là phòng ngự
Vừa là chuyển dần sang thế tiến công
Nếu em thay dạ đổi lòng
Lúc sơ hở anh thực hành tập kích
Nếu không gian địa hình tĩnh mịch
Anh sẽ dùng chiến thuật luồn sâu
Để chúng mình luôn được gần nhau
Anh sẽ ở bên em mãi mãi
Nếu như gia đình em thách đố
Anh lại dùng chiến thuật nghi binh
Nếu em là cô gái thông minh
Anh sẽ đánh đầu cầu nhiều hướng
Đường đến nhà nếu địa hình phức tạp
Anh sẽ dùng động tác đi khom
Nếu cha mẹ em cố ý giữ con
Anh lừa thế đánh ngã ba hào chiếm lĩnh
Đợi sóng lòng cha mẹ em yên tĩnh
Anh sẽ luồn sâu đánh chiếm hầm ngầm
Rồi bất ngờ đồng loạt xung phong
Đánh các ngả nở hoa trong lòng địch
Em thấy không anh rất sành chiến thuật
Nên em ơi, đầu hàng sớm đi thôi !
( st )
Những ký ức không quên
Nhiều đầu sách lịch sử đã được xuất bản nhân dịp kỷ niệm 34 năm ngày thống nhất đất nước. Mỗi tác phẩm đều mang những hình ảnh hào hùng về cuộc chiến đấu oanh liệt của dân tộc Việt Nam.
Ban Liên lạc chiến sĩ Trường Sơn TPHCM và các vùng phụ cận đã dành hơn một năm để tuyển chọn những bài viết từ các nhân chứng lịch sử cho tuyển tập Trường Sơn – có một thời như thế (do NXB Trẻ ấn hành), kỷ niệm 50 năm đường Trường Sơn huyền thoại. Hơn 80 bài viết trong tác phẩm đã kể cho độc giả thế hệ sau về Trường Sơn một thời máu lửa. Những hồi ức như soi vào tận bao góc khuất, tâm tư của những người chiến sĩ xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.
Tác giả của những bài viết trong cuốn sách gồm đủ các binh chủng của bộ đội Trường Sơn ngày ấy: bộ binh, công binh, phòng không, lái xe, thông tin, quân y, thanh niên xung phong cùng các đơn vị tham mưu, chính trị, hậu cần, kỹ thuật... Chính vì vậy mà hình ảnh Trường Sơn khốc liệt ngày nào được tái hiện với nhiều góc độ. Có chiến sĩ lái xe đến thời bình vẫn tìm kiếm người bạn năm nào bị địch bắt khi kẹt lại trên đường Trường Sơn trong lúc đang làm nhiệm vụ; có người phải cắn răng nuốt đau thương khi chứng kiến đồng chí hy sinh mà vẫn phải tiếp tục hành quân; có những mối tình lãng mạn, nhẹ nhàng mà bền vững giữa chiến tranh; và cả những cuộc chia ly biền biệt đầy nước mắt... Bao nhiêu câu hỏi chiến sĩ Trường Sơn ngày ấy bây giờ ra sao, ai còn ai mất cứ đau đáu, vọng mãi trên từng trang viết.
Mỗi một câu chuyện trải ra trước mắt người đọc như thể đó là chuyện của hôm qua. Người viết miêu tả cặn kẽ từng chi tiết, từng nhân vật, lời nói như thể tất cả những ký ức vẫn còn vẹn nguyên, không thể phai nhòa.
Bên cạnh Trường Sơn – có một thời như thế, lịch sử hào hùng của dân tộc còn được tái hiện qua bộ sách Những trận đánh trong lịch sử Việt Nam, mở đầu là quyển 1 Chiến thắng Điện Biên Phủ 1954 (do GS-TS-NGND Phạm Ngọc Liên chỉ đạo biên soạn). Cuốn tiểu thuyết lịch sử về Đại tướng Võ Nguyên Giáp Không phải huyền thoại của nhà văn Hữu Mai cũng sẽ được NXB Trẻ ấn hành vào đầu tháng 5. Với tác phẩm Không phải huyền thoại, chân dung của Đại tướng Võ Nguyên Giáp hiện lên trọn vẹn. Bằng mối quan hệ đặc biệt với đại tướng, nhà văn Hữu Mai đã tìm ra đâu là khía cạnh phi thường của một nhân vật vĩ đại. Không phải huyền thoại được đánh giá là một tác phẩm công phu, chân thực.
Năm cửa ô đón chào đoàn quân tiến về Hà Nội
| Đòan giải phóng quân vượt cầu Đuống vào tiếp quản thủ đô ngày 10/10/1954. |
Đầu tháng 10/1954, những người Pháp cuối cùng rút khỏi Hà Nội. Trung đoàn 57 thuộc sư đoàn 304 bộ đội cụ Hồ là một trong số những cánh quân đầu tiên tiến vào tiếp quản Hà Nội, góp phần giải phóng hoàn toàn Thủ đô, cách đây đúng 50 năm.
Trong hồi ức của đại tá Trần Hậu Tưởng, từng một thời là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 418 và 346 của trung đoàn 57, có lẽ những kỷ niệm hào hùng về những ngày "trùng trùng quân đi như lớp" tiến về giải phóng Thủ đô trong ông không bao giờ quên.
Ông kể: "Sau một tháng chuẩn bị kỹ lưỡng về mọi mặt cả về bản lĩnh chính trị lẫn tổ chức năng lực tiếp quản, ngày 9/10/1954 trung đoàn được lệnh tiến về Hà Nội với nhiệm vụ vào tiếp quản các căn cứ, cơ sở quân sự, các vị trí then chốt. Được tham gia tiếp quản Thủ đô là niềm vinh dự đối với cán bộ, chiến sĩ trung đoàn 57".
Cùng chung cảm nhận của chiến sĩ bộ đội cụ Hồ những ngày ấy vừa tự hào được về Thủ đô xen lẫn nỗi lo lắng trước nhiệm vụ mới, đại tá Trần Quốc Hanh và đại tá Hoàng Bảo, nguyên là những cán bộ tuyên huấn của trung đoàn 57 nhớ lại những ngày sục sôi khí thế cách mạng cách đây nửa thế kỷ. Từ Chúc Sơn (Hà Tây) cả trung đoàn đội ngũ chỉnh tề hành quân hàng ba qua thị xã Hà Đông giữa rừng người và cờ hoa chào đón (Hà Đông đã được trung đoàn 9 tiếp quản trước). Đến Phùng Khoang, trinh sát báo về quân Pháp đang dàn một đoàn xe tăng, xe bọc thép ở Ngã Tư Sở, tình hình bắt đầu gay cấn. Mũi tiến vào Ngã Tư Sở do tiểu đoàn trưởng Hoàng Bình chỉ huy, nhưng trước tình thế lúc đó, tiểu đoàn trưởng lại biết tiếng Pháp trong vai trò người phiên dịch, còn chính trị viên Nguyễn Ngọc Dần người cao to thay thế chỉ huy, dẫn đường. Trước những lời nói, cử chỉ lạ, anh em đều là những người rất giỏi võ, những tay súng giỏi nhưng rất bình tĩnh giải thích, kiên quyết xử lý gọn, khống chế chúng không cho chúng có hành động bạo loạn. Tuyệt đối không nổ súng, nếu cần thiết phải bảo đảm tính mạng để an toàn cho cuộc tiếp quản. Cuối cùng, phía Pháp cũng cho rút ngay số xe tăng, xe bọc thép ấy ra khỏi khu vực tiếp xúc. Trên đường tiến sâu vào thành phố, những chiến sĩ tuổi mười chín, đôi mươi có lúc cầm tay nhau thành hàng dài hát vang những bài hát cách mạng khiến bọn sĩ quan Pháp rất lúng túng.
Trung đoàn lệnh cho bộ đội dừng lại triển khai thành đội hình hành quân theo hàng hai, luôn trong tư thế chiến đấu, tiếp tục thực hiện kế hoạch chia thành ba cánh tiến theo ba hướng vào Hà Nội. Tiểu đoàn 418 do tiểu đoàn trưởng Nguyễn Cầm chỉ huy theo hướng đường Mễ Trì lên Nghĩa Đô và vào tiếp quản khu trường Bưởi, Quần Ngựa, nhà máy da Thụy Khê và đóng quân tại làng Trích Sài, Đình Thọ, Đông Xá. Trung đoàn bộ đi cùng tiểu đoàn 418 vào đóng ở làng giấy dó Yên Thái. Tiểu đoàn 265 do chính trị viên tiểu đoàn Lâm Phúc chỉ huy vào tiếp quản khu vực Cầu Giấy, ga Hà Nội, khu Đấu Xảo (Cung Văn hóa Hữu Nghị). Tiểu đoàn 346 do tiểu đoàn trưởng Hoàng Bình chỉ huy chia thành hai bộ phận là hai đại đội và tiểu đoàn bộ theo đường Thanh Xuân, Cầu Mới, Ngã Tư Sở vào tiếp quản sân bay và Bệnh viện Bạch Mai. Một đại đội theo đường Hạ Đình, Kim Lũ, Định Công, Sét, Mai Động đến tiếp quản khu Vĩnh Tuy, Quỳnh Lôi.
Dọc các con đường hành quân men theo các xóm làng, các cánh đồng, tất cả anh em bộ đội đều rất bất ngờ và xúc động trước cảnh bà con mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi, bất chấp trời mưa, đường trơn, từ khắp các đường làng, ngõ xóm vừa chạy, vừa gọi nhau ra đón bộ đội. Tiếng hô, tiếng gọi náo nức "Quân ta đã về! Quân ta đã về!", "Hoan hô các anh đã về!"... vang vọng cả xóm làng. Chẳng mấy chốc đồng bào đã ra đông nghịt cả hai bên đường, vừa reo mừng, vừa nắm tay chào hỏi bộ đội, thân thiết và mừng vui hơn cả khi đón những người thân đi xa trở về. Có những bà mẹ cao tuổi nhưng vẫn nhảy lên như con trẻ, vừa lau nước mắt vừa reo "Các anh đã về. Các anh đã về thật rồi!". Và cũng chỉ một loáng, hàng loạt chiếc bàn nhỏ với những nồi nước chè xanh, nước vối nóng hổi và những rổ ổi, na... hái vội trong vườn nhà đã được bày ra suốt dọc con đường làng mà bộ đội đi qua".
Trong những ngày tiếp quản Thủ đô năm ấy, thiên nhiên, trời đất dường như cũng hiểu lòng người. Ngày mồng 9 mưa to là thế, việc tiếp quản các khu vực chính nhanh, gọn, an toàn và toàn vẹn, đến ngày hôm sau, ngày 10/10 trời quang mây tạnh, nắng thu ấm áp. Tiểu đoàn 418 được vinh dự cử đại đội 60 do tiểu đoàn trưởng Nguyễn Cầm chỉ huy đại diện cho trung đoàn đến sân vận động Măng Gianh (nay là sân vận động Cột Cờ cùng tiểu đoàn 102, trung đoàn Thủ đô thuộc sư đoàn 308 do tiểu đoàn trưởng Nguyễn Quốc Trị chỉ huy làm lễ kéo cờ lên Cột Cờ Hà Nội. Đúng 10 giờ, lá cờ đỏ sao vàng bắt đầu kiêu hãnh tung bay trên bầu trời Hà Nội, chính thức đánh dấu thủ đô hoàn toàn giải phóng. Rất đông nhà báo trong nước và quốc tế đến chụp ảnh, đưa tin về giờ phút lịch sử đó. Tiểu đoàn trưởng, đại tá Nguyễn Cầm, 84 tuổi, nhớ lại: "Vui lắm. Vui lắm. Đoạn chúng tôi đi qua phố Nguyễn Thái Học, nhân dân tràn ra đường hoan hô các chiến sĩ giải phóng, nhiều người đứng trên gác nhà cao tầng tung hoa giấy chào đón chúng tôi. Hoa trên tay, lại lấp lánh hoa trên mũ, trên người. Hà Nội rợp cờ hoa, rộn rã tiếng cười, nhân dân và bộ đội xiết chặt tay nhau nhảy múa, hát mừng Thủ đô giải phóng".
(Theo Nhân Dân)
Tình yêu và bạn gái trong mắt người lính
Lính tăng: Đường đến trái tim của người con gái không hề bằng phẳng, nên lường trước tình huống có thể bị đứt xích hoặc sa lầy.
Lính hải quân: Trái tim người con gái phải là quân cảng lớn, nhưng chỉ dành riêng cho một chiến hạm duy nhất neo đậu mà thôi.
Lính ra đa: Người con gái có khả năng gây nhiễu khá tốt, phải biết vạch nhiễu nếu không sẽ bắt nhầm phải mục tiêu.
Lính bộ binh: Tình cảm của người con gái có khi như trận địa, được ngụy trang, nghi binh khá tốt, nhưng nghịch lý ở chỗ, trận địa không ngụy trang mới là nơi khó chinh phục nhất.
Lính thông tin: Ánh mắt con gái như một bản mật mã, chỉ có giá trị đối với ai có thể dịch được nó.
Lính trinh sát: Đây là mục tiêu hết sức kỳ lạ, luôn ra sức phòng thủ, che giấu, nhưng lại mong được đối phương phát hiện.
Lính công binh: Sự kiêu căng của người con gái ví như bãi mìn dày đặc, phải cẩn trọng dò gỡ nếu không sẽ gục ngã ngay từ bước tiến đầu tiên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét